TRÔNG CHỜ ĐẤNG LÀ THÀNH TRÌ VỮNG CHẮC CHO ĐỜI CON
LỜI CHÚA: Mt 7, 21. 24-27
21 “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’, là được vào Nước Trời cả đâu ! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. 24 “Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. 25 Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá. 26 Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát. 27 Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành.”
SỐNG LỜI CHÚA
Có lẽ không ai trong chúng con lại không một lần kinh qua nỗi cô đơn, sự đau khổ, mệt mỏi, rã rời với những lo âu, sợ hãi khi phải đối diện với những khó khăn, thử thách ấp tới trong cuộc đời. Và mỗi khi mệt mỏi, rã rời, con thường mong tìm được một nơi nương tựa, chở che.Nhưng có một sự thật phũ phàng là chính lúc con cần sự nâng đỡ, chở che trước những nghịch cảnh xảy đến với chúng con, thì dường như người đời tìm cách chạy xa con hoặc dửng dưng trước những nỗi đau của con. Vậy thì con biết tìm nơi nương tựa nào đây giữa cuộc đời đầy sóng gió, bão táp này?
Trong bài đọc hôm nay, ngôn sứ Isaia đã mượn hình ảnh thành trì để nói đến nơi nương tựa vững chắc mà ta cần tìm đến. Thành trì do bàn tay người phàm xây cất, bên ngoài có vẻ đẹp đẽ, nhưng bên trong có thể xụp đổ tan tành lúc nào không hay. Còn thành trì do Chúa dựng nên thì vững bền mãi mãi và con sẽ không bao giờ phải thất vọng khi nương thân nơi đó. Chúa Giêsu trong bài Tin mừng còn nói rõ hơn nữa: thành trì vững chắc mà chúng con cần nương tựa ấy là chính Người, là lời hằng sống của Người. Ai mở lòng đón Người đến thì sẽ không bao giờ thất vọng, chán chường.
Sống tâm tình của những ngày mùa Vọng, chúng con được mời gọi chờ mong Đấng là hạnh phúc, là bình an đích thực của cuộc đời ta, Đấng hằng trung tín trong việc nâng đỡ, chở che cho ta trước mọi nỗi gian truân, khốn khó, chứ không bao giờ bỏ rơi, xa rời ta. Tác giả Thánh Vinh gợi nhắc cho ta rằng: “Ẩn thân bên cạnh Chúa Trời, thì hơn tin tưởng ở người trần gian” (Tv 118, 8)
Kinh nghiệm sống cho con thấy rõ một thực tế: cách tốt nhất để chứng minh lòng chân thành của một người là qua hành động của người đó. Những lời nói bóng bảy không thay thế được việc lành. Chỉ có một bằng chứng duy nhất của tình yêu, đó là sự vâng lời. Bảo rằng chúng con yêu người nào, nhưng lại làm những việc khiến tan nát lòng dạ người đó thì thật vô nghĩa. Chúng con thường xuyên tuyên xưng Thiên Chúa trên môi miệng nhưng lại chối bỏ Ngài trong đời sống. Đọc thuộc lòng kinh Tin Kính không khó gì cả nhưng sống đời Kitô hữu mới khó. Đức tin không thực hành là mâu thuẫn và tình yêu không có sự vâng phục là điều không thể có được. Sự hiểu biết suông không đem lại kết quả cho đời sống, biết chất bổ dưỡng mà từ chối không dùng đâu có đem lại lợi ích cho sức khỏe. Chúa Giêsu đến chỉ cho con người con đường về nước trời nhưng chỉ những ai chịu đi vào con đường đó mới có thể vào được. Người dùng một hình ảnh cụ thể để minh họa chân lý Người dạy. Sách Châm ngôn đã gợi nói: “Cuồng phong thổi qua, kẻ hung ác đâu còn nữa, nhưng nền người công chính bền vững ngàn đời” (Cn 10,25).
Trong tình yêu cũng thế, nếu chỉ dừng lại nơi đầu môi chót lưỡi thì là thứ tình yêu giả dối. Chúa Giêsu đã nói: “Ai yêu mến Thầy thì tuân giữ Lời Thầy” (Ga 14,23). Như thế, việc tuân giữ Lời Chúa là thể hiện lòng yêu mến đích thực. Chúng con không thể nói yêu mến Chúa mà lại không tuân giữ Lời Người, vì như thế là nói dối. Thật vậy, giữa tin có Chúa và yêu mến Chúa phải là một khi tuân hành ý Chúa. Đức Giêsu đưa ra nguyên tắc để đo lường sự hoàn thiện của người môn đệ, đó là họ phải sống đúng ý muốn của Thiên Chúa. Sự hoàn thiện ở đây đó là người môn đệ thuộc về Nước Trời bằng cách thi hành ý muốn của Chúa Cha, lắng nghe và thực hành lời của Chúa Giêsu.
Thế nên, nếu thật sự trông chờ Đấng là thành trì vững chắc cho đời mình, thì tình yêu dành cho Chúa phải được biểu lộ bằng một đời sống vâng phục và thực hành Lời Chúa, chứ không chỉ dừng lại nơi môi miệng. Sống đạo, rất cần sự thể hiện ra thực tế, nhưng không ít những người tự cho mình “giữ đạo tại tâm”, không còn tham gia các hoạt động sinh hoạt công giáo, không tham dự các bí tích, nhất là thánh lễ, bỏ xưng tội rước lễ lâu năm… Hành động ngược lại với giáo huấn của Chúa và Hội Thánh. Đặc biệt, vì lo bon chen cuộc sống hằng ngày, chúng con quên mất sự hiện diện của Chúa, bỏ bê các việc đạo đức. Điều mà chúng con thường gặp phải là “ngôn hành bất nhất”, nói mà không làm, hoặc làm nửa vời. Nói Lời Chúa thì hay mà sống thì chẳng ra gì. Điều này được Chúa ví như xây nhà trên cát, nghĩa là không có móng, là mất gốc, mất căn bản của niềm tin, vì không bám sâu vào Lời Chúa, gặp khi thử thách xảy đến sẽ buông xuôi ngã lòng…
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết xây dựng đời mình trên nền đá vững chắc là Đức Ki-tô, để không có gì thuộc ma quỷ và thế gian có thể xô ngã được chúng con. Xin cho chúng con cũng biết dùng chính đời sống chân thật và gương sáng để làm chứng cho Chúa hơn là những lý thuyết suông nơi môi miệng. Amen
Chia sẻ bài viết:
Youtube: TRÔNG CHỜ ĐẤNG LÀ THÀNH TRÌ VỮNG CHẮC CHO ĐỜI CON
Fanpace: Thân Hữu MTG Thủ Thiêm

Tin cùng chuyên mục:
24/02/2026 -Thứ Ba Tuần I Mùa Chay – Abba-Cha ơi – Mt 6, 7-15
23/02/2026 – Thứ Hai Tuần I Mùa Chay – Khi yêu thương trở thành thước đo – Mt 25, 31-46
22/02/2026 – Chúa nhật I mùa Chay năm A – NGƯƠI CHỈ ĐƯỢC THỜ MỘT MÌNH THIÊN CHÚA LÀ CHÚA CỦA NGƯƠI – (Mt 4,1-11)
Ai Tín: Ông cố Gioan Baotixita Nguyễn Văn An- 20/02/2026