ĐI QUA ĐAU KHỔ ĐỂ GẶP HY VỌNG
Tin mừng: Mt 17, 10-13
10 Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, các môn đệ hỏi Đức Giê-su rằng: “Sao các kinh sư nói rằng ông Ê-li-a phải đến trước?” 11 Người đáp: “Đúng thế, ông Ê-li-a đến và sẽ chỉnh đốn mọi sự. 12 Nhưng Thầy nói cho anh em biết: ông Ê-li-a đã đến rồi và họ không nhận ra ông, nhưng đã xử với ông theo ý họ muốn. Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế.” 13 Bấy giờ các môn đệ hiểu Người có ý nói về ông Gio-an Tẩy Giả.
SỐNG LỜI CHÚA
Đoạn Tin Mừng hôm nay mở ra một gợi ý tuy rất nhỏ nhưng lại chạm đến một sự thật lớn lao cho những ai đang khao khát hạnh phúc và ước mong bước đi trên con đường nên thánh. Khi các môn đệ thắc mắc về lời dạy “Êlia phải đến trước”, Chúa Giêsu đã mặc khải cho họ một điều: “Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế”. Qua lời ấy, Đức Giêsu không chỉ nói về số phận của Gioan Tẩy Giả, chứng nhân can trường đã đến “dọn đừng trước cho Chúa”, mà còn cho thấy chính Người cũng đi vào đúng con đường đó: con đường bị từ chối, bị hiểu lầm, bị đối xử theo ý người đời muốn. Không chỉ con người mới đối diện với đau khổ. Chính Đức Giêsu Kitô, Đấng vốn là nguồn vui và sự sống, cũng đã bước vào đau khổ và còn đau đớn gấp bội phần nhân loại. Trong hành trình ấy, Người đã cho chúng con thấy khuôn mặt của một Thiên Chúa Tình Yêu và yêu đến tận cùng: yêu đến độ chấp nhận bị loại trừ, yêu đến mức để cho con người “xử với Người theo ý họ muốn”. Đau khổ của Chúa trở nên câu trả lời đầy thinh lặng cho một thế hệ từng khước từ tình yêu và khước từ chính Đấng Cứu Thế.
Và rồi, Chúa đã khởi đầu và kết thúc đau khổ bằng ánh sáng Phục sinh. Chính vinh quang ấy chứng thực rằng: mọi đau khổ, nếu được sống trong hiệp thông với Chúa, sẽ trở thành bệ phóng dẫn đến chiến thắng sự chết, chết là nỗi sợ lớn nhất của kiếp người. Từ bệ phóng này, một sức sống mới và mạnh mẽ hơn được tuôn trào trên nhân loại: niềm hy vọng, niềm hy vọng được sống và sống hạnh phúc. Mùa Vọng mời gọi chúng con bước đi với Đấng đã đi trước, để nhận ra rằng đi qua đau khổ, con đường ấy không dẫn đến tuyệt vọng, nhưng mở ra một bình minh nơi Thiên Chúa đang chờ đợi chúng con bằng tình yêu vẹn tròn.
Ngôn sứ Êlia là một trong những gương mặt sáng của hành trình đức tin trong Cựu Ước. Nơi ông, sự đan xen giữa đau khổ và hạnh phúc trở thành tấm gương phản chiếu khuôn mặt Thiên Chúa: một Thiên Chúa toàn hảo, nhưng không ở xa nỗi khổ của con người. Êlia bước đi trên con đường đầy thử thách: bị truy sát, bị chối từ, phải lẩn trốn vào sa mạc, thậm chí kiệt sức đến mức kêu lên: “Lạy Đức Chúa, đủ rồi! Xin lấy mạng sống con.” Thế nhưng, chính tại những giới hạn ấy, ông lại được chạm vào lòng thương xót của Thiên Chúa và kín múc sức mạnh để trung tín đến cùng, cho đến ngày được rước lên trời trên cỗ xe rực lửa. Êlia trở thành biểu tượng sống động của những ai dám tin, dám hiến thân, và dám bước tiếp ngay cả khi không còn gì nắm chắc. Chúa Giêsu đã cho thấy rằng hình ảnh Êlia ấy tiếp tục được hoàn thiện nơi Gioan Tẩy Giả, người đến để “chuẩn bị đường cho Chúa”. Gioan cũng bị chối từ, bị loại trừ và cuối cùng hiến dâng mạng sống vì sự thật. Và chính từ hai chứng nhân này, Chúa mạc khải cho chúng con biết hướng đi của Người: Con Người cũng sẽ phải đau khổ như vậy.
Người trẻ hôm nay, giữa những bất định, những nỗi sợ không kiểm soát được tương lai, được mời gọi học lấy tinh thần của Êlia và Gioan: phó thác tất cả cho Thiên Chúa. Không phải là buông xuôi, nhưng là tin rằng sau mỗi thử thách đều có một cánh cửa hy vọng. Khi ta dám bước vào con đường Chúa dẫn, dù bằng đôi chân run rẩy, ta sẽ khám phá rằng phía sau thập giá luôn là một bầu trời rộng mở dành cho những ai tín thác.
Khi con suy niệm về hình ảnh chứng tá của Gioan Tẩy Giả, người đã đi qua đau khổ để gặp Hy Vọng, con nhận ra rằng Mùa Vọng không chỉ là đợi chờ Chúa đến bên ngoài, nhưng là hành trình để tâm hồn con trở nên đơn sơ và thanh thoát hơn. Giữa những khắc khoải, bấp bênh và những nỗi đau khó gọi tên của tuổi trẻ hôm nay, xin cho chúng con học nơi Gioan sự mạnh mẽ trong tinh thần, sự tự do của một trái tim chỉ thuộc về Chúa, và sự phó thác tuyệt đối khi không thể kiểm soát mọi chuyện.
Lạy Chúa, con biết rằng mọi đau khổ con đang trải qua không phải là dấu chấm hết, nhưng là cánh cửa mở ra một hy vọng mới. Nhờ gương Gioan Tẩy Giả, xin cho con biết sống trọn vẹn từng ngày với lòng tín thác, để ngay trong những thử thách của hành trình trẻ trung này, con vẫn nhận ra ánh sáng của Chúa đang chiếu rọi và dẫn con về với niềm vui đích thực.
Xin Chúa giúp con dọn đường tâm hồn mình, loại bỏ những phức tạp nội tâm, những ngờ vực, lo âu và những tiếng ồn làm con xa Chúa. Xin cho con dám bước vào sự thinh lặng để nghe được tiếng Chúa vẫn thì thầm trong sâu thẳm: “Đừng sợ, Ta ở với ngươi” (Is 41,10). Amen.
Chia sẻ bài viết:
Youtube: ĐI QUA ĐAU KHỔ ĐỂ GẶP HY VỌNG
Fanpace: Thân Hữu MTG Thủ Thiêm

Tin cùng chuyên mục:
25/02/2026 – Thứ Tư Tuần I Mùa Chay – Tìm về bên Chúa – Lc 11,29-32
24/02/2026 -Thứ Ba Tuần I Mùa Chay – Abba-Cha ơi – Mt 6, 7-15
23/02/2026 – Thứ Hai Tuần I Mùa Chay – Khi yêu thương trở thành thước đo – Mt 25, 31-46
22/02/2026 – Chúa nhật I mùa Chay năm A – NGƯƠI CHỈ ĐƯỢC THỜ MỘT MÌNH THIÊN CHÚA LÀ CHÚA CỦA NGƯƠI – (Mt 4,1-11)