“NGƯƠI CHỈ ĐƯỢC THỜ MỘT MÌNH THIÊN CHÚA LÀ CHÚA CỦA NGƯƠI”
Tin mừng: Mt 4,1-11
1 Sau khi chịu phép rửa, Đức Giê-su được Thần Khí dẫn vào hoang địa, để chịu quỷ cám dỗ.2 Người ăn chay ròng rã bốn mươi đêm ngày, và sau đó, Người thấy đói.3 Bấy giờ tên cám dỗ đến gần Người và nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hoá bánh đi!”4 Nhưng Người đáp: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.”
5 Sau đó, quỷ đem Người đến thành thánh, và đặt Người trên nóc đền thờ, 6 rồi nói với Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá.”7 Đức Giê-su đáp: “Nhưng cũng đã có lời chép rằng: Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.”
8 Quỷ lại đem Người lên một ngọn núi rất cao, và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, 9 và bảo rằng: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi.”10 Đức Giê-su liền nói: “Xa-tan kia, xéo đi! Vì đã có lời chép rằng: Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.”11 Thế rồi quỷ bỏ Người mà đi, và có các sứ thần tiến đến hầu hạ Người.
SỐNG LỜI CHÚA
Mang phận người, Đức Giêsu đã chấp nhận đi vào thử thách như mọi con người vẫn phải đối diện mỗi ngày trong hành trình lữ thứ trần gian. Làm người, không ai tránh khỏi những cám dỗ về vật chất, về cái tôi cá nhân, và về danh vọng quyền lực. Bài Tin Mừng hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu đi vào sa mạc để chịu cám dỗ, bắt đầu cho sứ vụ đi loan giảng Tin Mừng. Một sự khởi đầu mang chiều kích Kinh Thánh sâu xa, gợi nhớ hình ảnh ông Môsê và ngôn sứ Êlia từng ở trên núi của Đức Chúa bốn mươi ngày đêm. Con số bốn mươi không chỉ là thời gian chay tịnh, nhưng còn mang ý nghĩa biểu tượng của một giai đoạn thai nghén, chuẩn bị cho một cuộc sinh nở mới. Đối với Đức Giêsu, đó là thời gian chuẩn bị cho sự khai sinh của một nhân loại mới, một cuộc tân sáng tạo trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.
Con số bốn mươi còn gợi lại 40 năm trong sa mạc mà dân Israel đã ngã gục muốn quay lại với nồi thịt dưa hành, thờ bò vàng và liên tục kêu trách Thiên Chúa. Trái lại, cũng trong sa mạc ấy, Đức Giêsu hôm nay đã chiến thắng những cám dỗ mà dân xưa từng thất bại. Ba cám dỗ Người phải đối diện không xa lạ với con người mọi thời: cám dỗ về của cải vật chất, về sự phô trương cái tôi, và về danh vọng quyền lực. Tất cả đều nhằm lung lạc sứ vụ Mêsia của Người. Nhưng Đức Giêsu đã đập tan mọi mưu chước của tên cám dỗ bằng Lời Thiên Chúa và bằng sự trung thành nội tâm được tôi luyện trong chay tịnh.
-
Cám dỗ về vật chất.
Cám dỗ đầu tiên đánh thẳng vào nhu cầu rất thực của con người: cái đói. Trong hoàn cảnh Đức Giêsu đang mệt mỏi và đói lả, tên cám dỗ khôn khéo gợi ý: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hoá bánh đi.” Hai chữ “nếu ông” vừa là một thách thức, vừa là một sự nghi ngờ nhằm khơi dậy việc chứng minh bản thân. Thực ra, Đức Giêsu hoàn toàn có quyền năng làm điều đó. Nhưng Người không để mình bị lôi kéo làm theo ý Satan, bởi mọi hành động của Người đều phát xuất từ thánh ý Chúa Cha, chứ không từ sự khiêu khích hay nhu cầu cá nhân. Sứ vụ Mêsia không nhằm thoả mãn cái đói trước mắt, nhưng là cứu độ nhân loại bằng con đường thập giá. Cám dỗ này cũng vang vọng lại lời thách thức sau cùng dưới chân thập giá: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá đi.”
Trước cám dỗ ấy, Đức Giêsu xác quyết một nguyên tắc căn bản cho đời sống con người: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.” Người khẳng định rằng sự sống đích thực không hệ tại ở việc thoả mãn thân xác, nhưng ở việc gắn bó với Lời Thiên Chúa. Đây cũng là cám dỗ dai dẳng của mỗi người chúng con. Cái đói vật chất có thể đẩy con người vào những chọn lựa sai lạc, thậm chí chà đạp lương tâm. Nhiều khi chúng con chỉ lo tích trữ của cải mà quên rằng linh hồn mình đang đói ân sủng, đói Lời Chúa và đói Thánh Thể. Thiên Chúa không cổ võ sự nghèo đói cùng cực, nhưng mời gọi chúng con biết quân bình: vừa lao động để nuôi sống thân xác, vừa chăm sóc đời sống thiêng liêng để linh hồn được sống.
-
Cám dỗ thể hiện mình
Cám dỗ thứ hai tinh vi hơn, nhắm vào cái tôi muốn thể hiện mình. “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá.” Satan xúi giục Đức Giêsu gieo mình từ nóc Đền Thờ xuống, dựa vào lời Thánh Kinh để buộc Thiên Chúa phải can thiệp. Tên cám dỗ khôn khéo cài Đức Giêsu vào trong ý nghĩ của dân Israel về Mêsia theo ý họ, là dựng cờ khởi nghĩa, tiêu diệt quân thù, lên ngôi hoàng đế và đưa Israel lên đỉnh vinh quang. Nó gợi ý cho Đức Giêsu muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, dùng quyền năng Mêsia theo cách của nhân loại, để chứng tỏ bản lãnh, chứng tỏ cái tôi và sự tôn vinh chính mình. Đằng sau đó là ước mơ Mêsia theo kiểu nhân loại: phô trương quyền năng, chứng tỏ bản lĩnh, áp đặt Thiên Chúa theo ý mình. Đáng chú ý là chính Satan cũng trích dẫn Thánh Kinh “Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá” (Thánh Vịnh 91,12), để biện minh cho mưu đồ của nó. Điều này cho thấy, người ta có thể dùng Thánh Kinh – dùng Lời Chúa để biện minh cho ý đồ của mình, xuyên tạc Thánh Kinh để cho phù hợp cái tôi của mình và lợi ích riêng mình. Cám dỗ này cũng dẫn đến thái độ thách thức Thiên Chúa: nếu Chúa quyền năng, sao còn đau khổ, bất công? Nếu có Chúa, sao người tin Chúa vẫn bị bách hại? Đó là cám dỗ chỉ vì tìm thành công dễ dãi trong một sự phô trương đắc thắng, thay vì kiên nhẫn bước đi trong chương trình âm thầm của Thiên Chúa, thực hiện chương trình theo Thánh ý Chúa muốn.
Có người từng thắc mắc rằng, tại sao trong sự cám dỗ này không nói đến tính dục, vì tính dục là một trong những vấn đề dễ sa ngã nhất. Thực ra, trong sự cám dỗ thể hiện cái tôi, cái bản ngã, cái chứng tỏ chính mình, cái tự tôn kiêu ngạo… đã bao hàm tính dục, bởi tất cả đều quy về việc tôn thờ bản ngã và sự kiêu ngạo. Đây có lẽ là cám dỗ nguy hiểm nhất, vì nó đánh vào tự ái, tự tôn và khát vọng được công nhận của con người, khiến người ta sẵn sàng giả dối để được tôn vinh.
-
Cám dỗ về danh vọng.
Cám dỗ thứ ba mang tính quyết định: cám dỗ về danh vọng và quyền lực. : “Quỷ lại đem Người lên một ngọn núi rất cao, và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, và bảo rằng: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi.”
Satan đưa Đức Giêsu lên núi cao, chỉ cho Người thấy mọi vinh hoa lợi lộc trần gian và đề nghị một sự thỏa hiệp: chỉ cần sấp mình bái lạy nó, Người sẽ có tất cả, không cần phải đau khổ hay bước lên thập giá. Đây là cám dỗ muốn chiếm lấy vinh quang bằng con đường dễ dãi, đổi chủ quyền của Thiên Chúa lấy lợi lộc chóng qua. Đó cũng là cám dỗ mà mọi người chúng con phải đối diện mỗi ngày.Chúng con luôn phải đối diện với một thách đố và một lựa chọn sống còn: Chọn Chúa hay chọn Satan cùng với những lợi lộc vinh hoa thế gian? Không ít người vì miếng cơm manh áo, vì chiếc ghế, vì an thân mà đánh đổi lương tâm, giấu đi căn tính đức tin, thậm chí chối bỏ những giá trị Tin Mừng. Đức Giêsu đã dứt khoát từ chối, xua đuổi Satan và khẳng định: chỉ một mình Thiên Chúa đáng được thờ phượng. Đức Giêsu đã cương quyết chọn vâng ý Chúa Cha, chấp nhận sự thua thiệt khó khăn, xua đuổi Satan phải xéo đi, để dành lại chủ quyền cho Thiên Chúa. Hôm nay, Chúa Giêsu cũng đang mời gọi mọi người can đảm để cho Chúa đến làm chủ và xua đuổi Satan ra khỏi cuộc đời mình.
Ba cám dỗ trong sa mạc của Đức Giêsu cũng chính là ba cám dỗ trường kỳ của Hội Thánh lữ hành đang phải đối diện ngày hôm nay và của từng người chúng con. Satan vẫn tìm cách mê hoặc chúng con chạy theo sự ích kỷ lo cho thân xác mình mà quên đi ích chung và phần rỗi linh hồn; chúng con vẫn mong Thiên Chúa uy quyền giải quyết mọi sự bằng sự trừng phạt kiểu bạo lực; chúng con vẫn cách nào đó đang muốn thỏa hiệp với thế gian tội lỗi để vinh thân, danh vọng và địa vị … Mùa Chay mời gọi chúng con trở về với sa mạc nội tâm, để nhìn lại những chọn lựa căn bản của đời sống đức tin và xác quyết lại điều duy nhất đáng được tôn thờ.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chấp nhận đi vào sa mạc, đối diện với cám dỗ và chiến thắng bằng Lời Chúa và lòng vâng phục tuyệt đối đối với Chúa Cha. Xin cho chúng con, trong Mùa Chay thánh này, biết can đảm trở về với sa mạc nội tâm của mình, để nhận ra những cám dỗ đang âm thầm chi phối cuộc đời chúng con.
Xin giúp chúng con biết từ bỏ những đam mê làm nô lệ thân xác, biết hạ mình trước Lời Chúa, biết khước từ mọi thỏa hiệp với sự dữ, và chọn một mình Thiên Chúa làm gia nghiệp duy nhất của đời mình. Nguyện xin cho chúng con luôn sống trung thành với Chúa, để giữa thế gian hôm nay, chúng con chỉ thờ phượng và phụng sự một mình Chúa mà thôi. Amen.
Chia sẻ bài viết:
Youtube: “NGƯƠI CHỈ ĐƯỢC THỜ MỘT MÌNH THIÊN CHÚA LÀ CHÚA CỦA NGƯƠI”
Fanpace: Thân Hữu MTG Thủ Thiêm

Tin cùng chuyên mục:
24/02/2026 -Thứ Ba Tuần I Mùa Chay – Abba-Cha ơi – Mt 6, 7-15
23/02/2026 – Thứ Hai Tuần I Mùa Chay – Khi yêu thương trở thành thước đo – Mt 25, 31-46
22/02/2026 – Chúa nhật I mùa Chay năm A – NGƯƠI CHỈ ĐƯỢC THỜ MỘT MÌNH THIÊN CHÚA LÀ CHÚA CỦA NGƯƠI – (Mt 4,1-11)
Ai Tín: Ông cố Gioan Baotixita Nguyễn Văn An- 20/02/2026