“ĐỂ THIÊN CHÚA ĐƯỢC TÔN VINH”
Tin mừng: Ga 11,1-45
1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a.
2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô.
3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.”
4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo : “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa : qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”
5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.
6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở.
7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ : “Nào chúng con cùng trở lại miền Giu-đê !”
8 Các môn đệ nói : “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao ?”
9 Đức Giê-su trả lời : “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao ? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời.
10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình !”
11 Nói những lời này xong, Người bảo họ : “La-da-rô, bạn của chúng con , đang yên giấc ; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.”
12 Các môn đệ nói với Người : “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.”
13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường.
14 Bấy giờ Người mới nói rõ : “La-da-rô đã chết.
15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng con đến với anh ấy.”
16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn : “Cả chúng con nữa, chúng con cũng đi để cùng chết với Thầy !”
17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi.
18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số.
19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời.
20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà.
21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.
22 Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.”
23 Đức Giê-su nói : “Em chị sẽ sống lại !”
24 Cô Mác-ta thưa : “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.”
25 Đức Giê-su liền phán : “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.
26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?”
27 Cô Mác-ta đáp : “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”
28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ : “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !”
29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su.
30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người.
31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.
32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.”
33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến.
34 Người hỏi : “Các người để xác anh ấy ở đâu ?” Họ trả lời : “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.”
35 Đức Giê-su liền khóc.
36 Người Do-thái mới nói : “Kìa xem ! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !”
37 Có vài người trong nhóm họ nói : “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư ?”
38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại.
39 Đức Giê-su nói : “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói : “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.”
40 Đức Giê-su bảo : “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?”
41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói : “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con.
42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.”
43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng : “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !”
44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo : “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”
45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.
SỐNG LỜI CHÚA
Mùa Chay bao gồm những việc chuẩn bị cầu nguyện, hãm mình, bố thí, đó là thời gian thanh luyện lòng trí và điều chỉnh lại tương quan của chúng con với Thiên Chúa và với tha nhân. Tuy nhiên, càng tiến gần đến Đại Lễ Phục Sinh, phụng vụ không còn nhấn mạnh đến việc ăn chay hay sám hối cho bằng việc hướng chúng con về sự sống. Từ Chúa Nhật IV Mùa Chay trở đi, Lời Chúa dẫn chúng con bước vào những trình thuật nói về sự hồi sinh: người phụ nữ Samari được mở ra một đời sống mới, anh mù bẩm sinh được thấy, người phụ nữ ngoại tình được tha thứ, và đặc biệt là ông Lazarô được cho sống lại. Những câu chuyện ấy không dừng ở việc giải quyết một hoàn cảnh cụ thể, nhưng mở ra một chân trời: sự sống mà Thiên Chúa muốn ban.
Bài Tin Mừng hôm nay là một bản tường thuật “độc quyền” của tác giả Tin Mừng Thứ Tư, kể lại việc Đức Giêsu cho ông Lazarô sống lại, một phép lạ phục sinh đã xảy ra khi ông đã chết được chôn cất bốn ngày trong mộ đá. Đây là trình thuật riêng của Tin Mừng thứ tư, không có trong các sách Nhất Lãm. Câu chuyện xoay quanh hai điểm then chốt: niềm tin và việc để Thiên Chúa được tôn vinh.
Lazarô là người em của hai cô Mác-ta và Maria, quen gọi là gia đình Bêtania mà Chúa Giêsu thương mến, như tường thuật Tin Mừng ghi nhận (x.Ga 11,3.5). Khi Lazarô lâm bệnh nặng, hai chị sai người báo tin cho Thầy. Nếu theo suy nghĩ thông thường, khi nghe tin người mình thương mến đang nguy kịch, hẳn phải vội vã lên đường. Thế nhưng Đức Giêsu lại nói: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa.” Lời khẳng định này đặt biến cố trong một viễn cảnh khác: điều sắp xảy ra không chỉ liên quan đến số phận của một con người, nhưng gắn với kế hoạch của Thiên Chúa. Cũng như trong trường hợp chữa người mù bẩm sinh, sự việc xảy ra “để Thiên Chúa được tôn vinh”.
Như thế, Đức Giêsu không hành động theo cảm xúc nhất thời, nhưng trong sự vâng phục thánh ý Chúa Cha. Bất cứ việc gì Người làm đều quy hướng về vinh quang Thiên Chúa. Điều đó cũng giúp chúng con nhìn lại những biến cố đời mình: bệnh tật, thử thách hay cả cái chết không phải là dấu chấm hết vô nghĩa, nhưng có thể trở thành nơi Thiên Chúa bày tỏ quyền năng của Người. Tuy nhiên, để nhận ra điều ấy, cần có niềm tin.
Chính Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin.” Như vậy, sự chậm trễ của Người không phải là thờ ơ, nhưng nhằm củng cố đức tin. Niềm tin ấy còn được thử thách khi Người quyết định trở lại Giuđê, nơi đang có nguy cơ bị chống đối. Các môn đệ lo sợ, nhưng Đức Giêsu khẳng định: “Ai đi ban ngày thì không vấp ngã.” Đi trong niềm tin là bước đi trong sự hướng dẫn của Thiên Chúa, không để nỗi sợ chi phối.
Niềm tin ấy được diễn tả cách cụ thể nơi Mác-ta. Chị thưa: “Lạy Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con đã không chết.” Lời nói ấy vừa là nỗi đau, vừa là lời tuyên xưng. Chị tin quyền năng của Thầy, nhưng đức tin ấy còn cần được mở rộng. Khi Đức Giêsu nói: “Em chị sẽ sống lại”, Mác-ta tuyên xưng niềm tin vào sự sống lại ngày sau hết. Đức tin của chị phù hợp với niềm tin mà chúng con tuyên xưng trong Kinh Tin Kính: xác loài người ngày sau sống lại. Tuy nhiên, Đức Giêsu đưa chị đi xa hơn khi nói: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống.” Sự sống không chỉ là một biến cố ở tương lai, nhưng gắn liền với chính con người của Đức Giêsu.
Từ đó, vấn đề không còn là một phép lạ nhằm kéo dài sự sống thể lý, nhưng là tương quan với Đấng là Sự Sống. “Ai tin vào Thầy thì dù đã chết cũng sẽ được sống.” Nếu cái chết là kết thúc tuyệt đối, đời người rơi vào bế tắc. Nhưng niềm tin Kitô giáo khẳng định: nhờ Đức Giêsu, cái chết không còn là điểm cuối cùng. “Ai sống và tin vào Thầy sẽ không bao giờ phải chết.” Lời này hướng đến những người đang sống, mời gọi họ đặt trọn niềm tin vào Người để không còn bị nỗi sợ cái chết chi phối.
Sau lời tuyên xưng đức tin và lời cầu nguyện dâng lên Chúa Cha, Đức Giêsu truyền: “Lazarô, hãy ra khỏi mồ!” Và người đã chết bước ra, chân tay vẫn còn quấn băng vải. Phép lạ ấy khiến nhiều người tin. Tuy nhiên, trước khi làm phép lạ, Đức Giêsu đã ngước mắt lên và cầu nguyện: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con… con nói điều này để họ tin là Cha đã sai con.” Như vậy, mục đích tối hậu không phải là gây kinh ngạc, nhưng để mặc khải mối hiệp thông giữa Con và Cha, và để Thiên Chúa được tôn vinh.

Qua biến cố này, chúng con hiểu rằng phép lạ và sự phục sinh không tách rời niềm tin. Đức tin mở đường cho quyền năng Thiên Chúa hoạt động, và mọi việc Thiên Chúa thực hiện đều quy hướng về vinh quang của Người. Điều đó cũng soi sáng cuộc đời chúng con: mỗi biến cố, dù thuận lợi hay khó khăn, đều có thể trở thành nơi Thiên Chúa được tôn vinh, nếu chúng con biết đón nhận trong niềm tin.
Lạy Chúa, trong hành trình Mùa Chay này, xin thêm sức cho đức tin còn nhiều yếu đuối của chúng con. Khi gặp thử thách, bệnh tật hay mất mát, xin cho chúng con không than trách nhưng biết tín thác. Khi được bình an và thuận lợi, xin cho chúng con không tự mãn nhưng biết dâng lời cảm tạ.
Xin dạy chúng con biết đón nhận mọi biến cố với lòng khiêm tốn, biết đặt ý riêng dưới thánh ý Chúa, để mỗi chọn lựa, mỗi việc làm và từng ngày sống của chúng con đều quy hướng về Chúa. Xin Chúa dạy con biết sống thế nào để qua đời sống con, người khác có thể nhận ra Chúa, và Thiên Chúa được tôn vinh. Amen
Hiền Lâm
Chia sẻ bài viết:
Youtube: ĐỂ THIÊN CHÚA ĐƯỢC TÔN VINH
Fanpace: Thân Hữu MTG Thủ Thiêm

Tin cùng chuyên mục:
24/05/2026* Chúa Nhật Chúa Thánh Thần Hiện Xuống – Nên Một Trong Chúa Thánh Thần : Hành Trình Hòa Giải Và Tái Tạo Sự Sống -Ga 20,19-23
23/05/2026* Thứ Bảy Tuần Bảy Mùa Phục Sinh Năm C – “Phần con, hãy theo Thầy” -Ga 21,20- 25
22/05/2026 Thứ Sáu Tuần VII Mùa Phục Sinh – Chúa Yêu Con Hơn Con Yêu Chúa – Ga 21,15-19
21/05/2026* Thứ Năm Tuần VII Mùa Phục Sinh – Chân Dung Vị Thượng Tế Tối Cao -Ga 17,20-26